Một phần đời...
Nha Trang thời lãng mạn
Tôi về với biển ngày xưa
Những con sóng nồng nàn như cũ
Nỗi nhớ ầm ào cơn thác lũ
Trời mênh mông xanh thẳm lạ kỳ
Tình sâu hơn sau mỗi chuyến đi
Nên định mệnh cũng mỉm cười bối rối
Ánh mắt lặng im thay lời buộc tội
Nỗi đau này em gánh chịu riêng em
Còn điều gì nói với nhau thêm
Khi đã hiểu đến tận cùng cái chết
Em gầy hơn sau từng cơn mỏi mệt
Đắng cay nào đời trút xuống vai nhau
Cười đi em trước những niềm đau
Cho hạnh phúc mặn mà chan nước mắt
Cho thượng đế cũng thèm làm người giây lát
Để được ngụp lặn giữa đời kỳ diệu thênh thang
Tôi ngồi trước biển Nha Trang
Hồi tưởng về thời thơ ấu
Đời cuốn trôi bao điều tốt xấu
Biển vẫn ngàn năm vỗ sóng dạt dào
Nha Trang hiền như khúc ca dao
Tôi quay quắt suốt một thời rong ruổi
Thời gian trôi tôi giật mình đếm tuổi
Nét già nua trên khóe mắt ưu tư
Còn trong tôi giây phút giã từ
Em lặng lẽ như loài cỏ dại
Tôi dặn lòng xin đừng quay nhìn lại
Sợi tóc nào vướng mãi bước chân ai
Tôi muốn về bỏ mặc tương lai
Up mặt trong tay em bé bỏng
Nhưng dòng đời đẩy xô như sóng
Tôi bọt bèo phiêu dạt trầm luân
Biển có bao giờ tôi không nhìn thấy
Hôm nay tôi mới nhận ra người
Bên ghềnh đá một chiều thương đến vậy
Chưa mất nhau sao đã thấy bồi hồi
Thêm một lần nhìn nhau yên lặng
Biển vẫn buồn như thủa ấy xa nhau
Thêm một lần bờ môi người mặn đắng
Nụ hôn nồng giọt lệ xót xa đau
Tôi xa biển để biết mình yêu biển
Làm thơ tình với nỗi nhớ lê thê
Tôi về ngồi lặng im trước biển
Muốn xé đi những tang chứng vụng về
Tôi một thời đeo đuổi những đam mê
Bỏ quên biển bao dung rộng lượng
Quên trang vở xưa và cành hoa phượng
Quên dòng sông nhẫn nại đi tìm
Nha Trang sẽ là gì nếu không còn biển
Tôi sẽ là gì nếu chẳng còn em
Em là biển là thơ cho đời tôi điêu đứng
Là sợi khói tình cờ cho đôi mắt tôi cay.
1988
Hương Thu (*)
Thu về trên bãi cỏ
Hương bay qua tóc mềm
Anh về trên lối nhỏ
Nhớ tên những người quen.
Thu về trên đỉnh nhớ
Hương đi qua cuộc đời
Anh biết mình lầm lỡ
Năm ngón tay rã rời.
Thu đưa duyên tình tứ
Hương thơm trên môi cười
Anh đọc lời thơ cũ
Tình pha chút ngậm ngùi.
Thu muôn đời vô tội
Hương suốt mùa lang thang
Anh dặn lòng sám hối
Xin làm loài cỏ hoang.
Thu hờn hoa lá rụng
Hương vương một góc trời
Anh nửa đời điêu đứng
Với mảnh hồn tả tơi.
Thu xanh khung trời rộng
Hương phai trên mắt buồn
Anh nghe đời lồng lộng
Mây mù gió mưa tuôn.
Thu vàng trên cánh lá
Hương chìm trong cơn đau
Linh hồn anh sỏi đá
Hằn sâu những vết sầu.
Thu nghiêng cành hoa cúc
Hương rũ cánh tương tư
Anh viết bài thu khúc
Xót xa lúc giã từ.
1981
(*) Vũ Hoàng phổ nhạc
Thời gian
Lặng lẽ nhớ em
Dưới ánh sao đêm
Giọt sương rơi lạnh
Trên bờ vai mềm.
Em về trong mơ
Nồng ấm mong chờ
Giật mình trở giấc
Ước chi như mơ.
Lặng lẽ nhớ em
Nắng đến bên thềm
Tình yêu thức dậy
Lòng tôi yếu mềm.
Nắng gay gắt quá
Mắt nào xốn xang
Em hoài xa lạ
Đời tôi lỡ làng.
Chiều tàn đỉnh lá
Vàng hanh mặt buồn
Ngày đi thư thả
Tay buông tủi hờn.
Mặt trời gục chết
Cây lá đìu hiu
Cúi đầu mỏi mệt
Sau lần thương yêu.
1981
Thầm lặng cuồng phong
Thấp thoáng sương mù trong mắt em
Ta nghe khoắc khoải nỗi ưu phiền
Hoàng hôn rụng xuống chân phiêu bạt
Xa thẳm cuối trời một cánh chim.
Em tóc xõa triền miên đêm mê loạn
Nỗi buồn bốc cháy đốt tương lai
Ngôi sao khóc bóng trăng buông hờn oán
Làn hương hoa buốt nhói suốt đêm dài.
Em đi bên cạnh miền vai khác
Ta nhìn thầm lặng phía sau lưng
Tóc vẫn còn xanh lòng chớm bạc
Nốt nhạc buồn tan loãng giữa thinh không.
Em héo hắt giã từ thời thơ dại
Đọng trong ta nếp gấp khúc sông buồn
Thời gian chảy mây bay đời dâu bể
Sao có người đứng lại giữa cuồng phong.
1985
Tản mạn về nỗi đau
Vừa trút khỏi nỗi dằn vặt này
Lại khoác lên vai niềm đau khác
Những ưu tư tưởng chừng như vô tận
Nối đuôi nhau theo suốt một kiếp người.
Cảm ơn những nghiệt ngã của cuộc đời
Cho tôi hiểu thêm nhiều oan trái
Bắt ép nhau nói toàn điều nhân ngãi
Lấy nền đâu cho ánh sáng khai sinh.
Cảm ơn mặt trời mang đến bình minh
Cũng cảm ơn ai làm ra bóng tối
Nếu đời sống không có người tội lỗi
Thì quan tòa luật pháp để làm chi.
Có nhân tài nào tránh khỏi khinh khi
Hạnh phúc nào không trả bằng đau khổ
Nếu chưa biết thế nào là đổ vỡ
Thì làm sao thấm thía sự nguyên lành.
Lịch sử nhân loại đã chứng minh
Những vị thánh thường gánh nhiều oan khổ
Những vị đắng của tình yêu dang dở
Cũng góp phần cho giải Nobel.
Làm sao tay không run
Khi món quà quá lớn
Làm sao tim không đau
Trước tình người độ lượng
Nếu chỉ toàn vui sướng
Sẽ không còn nhân phẩm
Và loài người như thể bị diệt vong.
1986
Phút chung cuộc
Lúc khởi đầu ai biết hồi kết thúc
Kẻ hân hoan người cúi mặt buồn đau
Từng phút giây trái banh lăn hối hả
Từng đôi chân cuồng nhiệt đẩy đưa nhau.
Dự đoán vẫn chỉ là dự đoán
Tận sức người ,thiên mệnh tang thương
Khát vọng thành công tràn dâng thác loạn
Chút lỗi lầm mãi mãi còn vương.
Khung thành rộng, kẽ hở nào quá hẹp
Rất hiếm hoi một cú sút tuyệt vời
Tất cả quên mình, tìm bàn thắng đẹp
Ướt đẫm mồ hôi, thân xác rã rời.
Thêm một lần, ai đi vào huyền thoại
Thêm một lần, ai uất hận chua cay
Hẹn gặp nhau sau bao năm chờ đợi
Ta lại cùng tận hưởng phút mê say.
1998
Nỗi nhớ
Cỏ non nằm đợi nắng mai
Lơ ngơ tôi nhớ về ai thẫn thờ
Giọt sương trên cỏ bơ vơ
Bàn tay trống trải hững hờ bàn tay
Dáng em ngày nọ hao gầy
Tôi mang theo suốt dặm dài ruổi rong
Ơ hờ kiếp sống long đong
Thèm thuồng chết đuối giữa dòng tóc bay
1981
Nỗi lòng
Lang thang trên bãi cỏ hoang
Chiều buông rũ xuống trên hàng cây cao
Âm u tiếng vọng xôn xao
Mơ hồ lời gọi thủa nào yêu em
Cỏ non từng cọng xanh mềm
Trong tôi từng sợi ưu phiền rối răm
Nửa đời ngoảnh lại xa xăm
Thời thơ ấu cũ mù tăm bao giờ
Đêm về réo gọi hồn thơ
Rưng rưng mộng mị mịt mờ mây bay
Đời cho thừa thãi đắng cay
Chắt chiu chút đỉnh ngọt ngào tặng nhau
Yêu em mơ chuyện trầu cau
Một thời sương gió nát nhàu cỏ khô
1981
Nỗi nhớ tháng tư
Dòng sông nào mẹ đưa ba qua
Từ đó chưa một lần trở lại
Cuộc chiến tranh đưa ba đi mãi
Những dòng sông gợi nhớ một dòng sông.
Sông bồi hồi gợn sóng nước long lanh
Đưa người đi bờ sông thành bến đợi
Những con nước có bao giờ rảnh rỗi
Kể chuyện mình cho người khách sang sông.
Tháng tư ba về gặp mẹ
Hạnh phúc về cho mắt mẹ long lanh
Cuộc chiến tranh mang đi tuổi trẻ
Mẹ già nua theo ngày tháng vô tình.
Ba đã đi suốt hai mùa chinh chiến
Tóc bạc rồi đôi mắt vẫn trẻ trung
Mẹ già hơn thêm một lần đưa tiễn
Con lại đi khi đất nước thanh bình.
Ba đem về ngày tháng tư đại thắng
Con ra đi gìn giữ tương lai
Ngọt bùi nào không trả bằng cay đắng
Dân tộc mình hiểu giá khúc Nam ai.
4/1981
Niềm đau
Giọt sầu trĩu nặng hồn anh
Hồn nhiên đôi mắt em xanh màu trời
Nụ cười buồn nở trên môi
Giật mình ngày tháng rụng rơi hững hờ
Bàn tay sao vẫn bâng quơ
Cô đơn ôm ấp giấc mơ đầu đời
Bàn chân chai sạn rã rời
Lần dò từng bước giữa đời quạnh hiu
1981
Nhớ người
Chẳng phải chỉ ngày này con mới nghĩ về người
Cả đời con người vô cùng thân thiết
Cả đời con người không thiếu được
Như trời đêm cần có ngôi sao.
Người là hiện thân của khí phách thanh cao
Lòng căm giận trước điều gian dối
Bàn tay hiền trước vết thương nhức nhối
Xoa dịu niềm đau lặng lẽ tận tình.
Người là gương cho con hiểu mình
Hiểu cuộc sống vô cùng bình dị
Hiểu lòng con còn nhiều vị kỷ
Trước tình người độ lượng, mênh mang.
Bao lần đứng trước những gian nan
Nhớ về người ung dung trầm tĩnh
Người là cha hay người là lính
Mà mọi cuộc đời người gần gũi vô biên.
1982
Một ngày của em
Buổi sáng em đi học
Gió se se lạnh
Ước mơ
Len sâu
Trong ý nghĩ
Buổi chiều em về
Sợi nắng sót lại
Nhuốm buồn đôi mắt xanh
Hàng cây
Như cuộc đời con gái
Tóc buông dài
Để mặc tháng năm trôi
Buổi tối em mơ
Ta gặp nhau
Cuối bãi cuộc đời
Nơi đó
Người không nhìn nhau hằn học
Không có những nụ cười khinh khi
Chuyện tiền nong
Không phủ kín đời người
Ở đó
Ta yêu nhau
Dịu dàng như huyền thoại.
1982
Má
Má cho con cả cuộc đời
Con chẳng có chút gì cho má
Suốt đời con chạy theo điều xa lạ
Bỏ sau lưng nguồn cội thiêng liêng.
Ngày xưa còn hồn nhiên
Con vẫn thích nằm trong vòng tay má
Vòng tay ấy bình yên hơn cỏ lá
Ru đời con êm ả giấc mơ hồng.
Tình má như dòng sông
Chảy dào dạt trong lòng con vô tận
Dòng sông nào chứa chan điều bí ẩn
Tình yêu nào nuôi dưỡng cuộc đời con.
Đôi mắt má u buồn
Nhìn con lần tiễn biệt
Con biết lắm lòng má đau da diết
Nên cúi đầu lặng lẽ một lần đi.
Một phần đời...
Phạm Hồng Danh Trang 19
Con biết phải làm gì?
Khi đời mình vương mang nhiều gió bụi
Đành để má một đời buồn tủi
Đôi tay gầy vá víu những niềm đau.
Má có bao giờ phiền trách con đâu?
Đứa con suốt đời làm khổ má
Má âm thầm tháng năm qua tàn tạ
Tình thương con má chẳng nói bằng lời.
Má lặng im trước nắng gió cuộc đời
Thương bầy con má sớm chiều lam lũ
Má quên mình lo cho con no đủ
Tình thương con má chẳng tính lỗ lời.
Giờ miệt mài nơi đất lạ xa xôi
Mang tình má trong trái tim cằn cỗi
Má ơi má suốt quãng đời trôi nổi
Có thể nào quên được cội nguồn xưa?
1981
Lời trối âm thầm
Dìu nhau vào cuộc phong ba
Tóc xanh ngày nọ phôi pha bao giờ
Người vì ta hết ngây thơ
Ta long đong giữa hai bờ tử sinh.
Cắn răng dứt một mối tình
Nhiều năm sau biết lòng mình còn đau
Thôi đành ta đã phụ nhau
Lần này lỡ hẹn lần sau đợi chờ.
Tôi như một kẻ tội đồ
Lang thang đêm tối mơ hồ sương khuya
Hằn trên đôi mắt già nua
Niềm ưu tư cũ người xưa cuối trời.
Chiêm bao tôi gọi người ơi
Bàng hoàng tôi tiếc mộng đời mong manh
Cầu mong lứa tuổi xuân xanh
Đừng như tôi lời trối trăng muộn màng.
1988